“Sao có thể như vậy được?”.
“Diệp Thiên chính là Diệp tiên sinh tình Xuyên? Chủ
tịch của Tập đoàn Lăng Thiên sao?”.
Trước mắt là những tư liệu mà Tiêu Trường Hà chưa
bao giờ nghĩ tới, khiến ông ta phải kêu lên kinh ngạc
không ngừng.
Tuy thân phận của Diệp Thiên khá bí mật, nhưng dù
sao cũng từng lộ mặt mấy lần, với mạng lưới tin tức của
nhà họ Tiêu, thì vẫn có thể tìm được manh mối.
Biết được thân phận thực sự của Diệp Thiên, Tiêu
Trường Hà chỉ cảm thấy trái tim quay cuồng, gần như
không thể hoàn hồn. Ông ta khó mà tường tượng, cậu
thanh niên thoạt nhìn giản dị, đúng mực kia lại là một
nhân vật lớn thống lĩnh tỉnh Xuyên, còn là chủ tịch giấu
mặt đứng sau Tập đoàn Lăng Thiên đứng đầu ngành y
dược, phát triển mạnh nhất Hoa Hạ hiện giờ.
Ánh mắt ông ta đờ đẫn, trầm ngâm một lúc lâu mới
tình táo lại.
Ông ta đứng dậy, bảo hộ vệ đi tìm Diệp Thiên, hộ vệ
đi hòi một lượt trong biệt thự nhà họ Tiêu, cuối cùng
mới biết tin Diệp Thiên đã ra ngoài cùng đám người Tô
Mộ Nhu.
“Đến Thùy Ngạn Minh Môn ở khu phát triển mà Lạc
Tư Đồ đặt sao?”.
Tiêu Trường Hà nhận được báo cáo của hộ vệ, sắc
mặt lập tức sa sẩm.
Bữa tiệc này là Lạc Tư Đồ chủ động khời xưởng, với
tính cách của cậu ta, Tiêu Trường Hà biết rất có khả năng sẽ xây ra mẫu thuẫn với Diệp Thiên.